Tuệ là gì?

Tuệ theo (Phật Giáo) có ba loại trí tuệ: Văn Tuệ, Tư Tuệ, Tu Tuệ.

Tuệ

a) Văn Tuệ:

Trí tuệ hiểu biết bằng cách tích lũy kiến giải, tưởng giải của cổ nhân trong kinh sách, hoặc nghe thuyết giảng, hay học thuộc lòng. Trí tuệ nầy là trí tuệ tránh né, trốn chạy các dục, các ác pháp. Nó còn gọi là sở tri chướng. Càng học tập, càng tích lũy nhiều thì kiến chấp, ngã chấp càng thêm sâu dày (bản ngã to lớn). Trí tuệ nầy rất nguy hại cho người tu hành đạo giải thoát của Ðạo Phật. Xưa ông A Nan vì có trí tuệ nầy mà sự tu hành trở nên chậm chạp.

b) Tư Tuệ:

Trí tuệ suy tư, nghĩ ngợi, tìm tòi, triển khai sự hiểu biết của riêng mình, không vay mượn trong kinh sách. Nó còn gọi là trí thông minh. Tư tuệ là trí tuệ thông minh của mình để phát minh những điều chưa ai làm được để hóa giải những sân hận, tỵ hiềm, nhỏ nhen, ích kỷ, để thực hiện ba đức, ba hạnh cho rốt ráo. Bởi vậy tư tuệ là trí tuệ thông minh rất cần thiết cho sự tu tập ở giai đoạn I, tu ly dục, ly bất thiện pháp. Nếu các con không chịu triển khai trí tuệ nầy thì khó mà thực hiện được ba đức, ba hạnh. Nếu không thực hiện được ba đức, ba hạnh thì làm sao ly dục, ly ác pháp được? Ðó là trí trí tuệ thông minh, vô sư trí của mọi con người, nên phải động não, làm việc thì mới triển khai được nó.

c) Tu Tuệ:

Là trí tuệ do tu tập thiền định mà có. Nó còn gọi là Trí Tuệ Vô Sư Tam Minh; gọi tắt là Trí Tuệ Vô Lậu. Ðây là trí tuệ siêu đẳng, viên mãn, thành tựu đạo giải thoát của Ðức Phật. Nó được khai mở khi nhập Tứ Thiền, nó là một loại thiền định viên mãn đủ để dẫn tâm về Tam Minh, cho nên nó được xem là trí tuệ cuối cùng của Ðạo Phật. Nó chứng minh rõ ràng sự làm chủ, nó chấm dứt sự khổ đau trong sanh tử luân hồi của chúng ta. Nó không giúp ích gì cho sự tu tập ly dục, ly bất thiện pháp. Nó chỉ là một sự minh xác chơn thật, kiểm nghiệm lại sự thành tựu tu tập của chúng ta mà thôi.

Tóm lại, trong ba thứ trí tuệ Văn, Tư, Tu, chỉ có Tư Tuệ là trí tuệ cần thiết cho ta để tu tập ly dục, ly ác pháp ở giai đoạn thiền thứ nhất. Nếu một người chưa ly dục, ly bất thiện pháp, thì không nhập định được. Nếu không nhập định được thì làm sao khai mở trí tuệ vô sư vô lậu được? Do đó Minh Cảnh hiểu lầm là tu tập thiền định, rồi từ thiền định phát ra trí tuệ vô sư, từ trí tuệ vô sư, vô lậu sẽ diệt sạch bản ngã, không còn lậu hoặc nữa, đó là kiến giải của những nhà học giả, chứ không phải của hành giả, của người tu theo Phật Giáo.

Chỉ có Tư Tuệ là quan trọng và ích lợi cho sự tu tập của chúng ta, còn Văn Tuệ là sở tri chướng, Tu Tuệ chỉ là kết quả của sự tu tập để xác minh sự tu tập đã chứng quả rõ ràng. Nếu một người tu tập cẩn thận, có ý tứ, thận trọng giữ gìn từng lời nói, hành động; trong việc làm biết sống hòa hợp thương yêu và tha thứ cho nhau, không tỵ hiềm ganh ghét, không tranh đua hơn thiệt, không châm biếm mỉa mai, giữ gìn kỷ luật tu viện nghiêm túc, không vi phạm lỗi lầm, người đó là người ly dục ly bất thiện pháp. Sống như vậy là tạo điều kiện, hoàn cảnh yên tịnh, thanh nhàn để cùng nhau tu hành. Sống mà nay tạo duyên nầy, mai tạo cảnh khác, khiến cho hoàn cảnh bất an, mất thanh tịnh thì mình tu khó, mà người khác tu cũng khó.

Ðến đây Thầy xin chấm dứt bài pháp hôm nay. Các con hãy ghi nhớ và cố gắng tu tập. Có công mài sắt, có ngày nên kim. Sự giải thoát đang chờ các con ở phía trước nếu các con tu tập đúng lời Thầy dạy.

Trích Thiền Căn Bản

Nguồn: https://www.nguyenthuychonnhu.net/index.php/bdt/53-vttttt

>>Tỉnh thức là gì? https://www.youtube.com/channel/UCRPCrYnqCgh9GyNSUqfyqWg

Hãy chia sẻ hoặc thích ngay để nhận được nhiều giá trị hơn nhé bạn:

Kết nối với Nguyễn Đức Hiếu trên MXH

NHỮNG SẢN PHẨM ĐƯỢC ƯA CHUỘNG NHẤT

Máy làm tỏi đen VIAICOM V7 khuyến mãi Nồi chiên không dầu VIAICOM V45A khuyến mãi Máy làm tỏi đen LUVA A6 khuyến mãi